Dantin - Đó là chuyện ở xã Trà Giác, huyện Bắc Trà My, tỉnh Quảng Nam. Bà Huỳnh Thị Ngọc hơn người tình Đinh Hồng Tịnh (chàng trai người Ca Dong) đến 15 tuổi. Con riêng của bà, chị Hồng sau khi về ở với mẹ và bố dượng được 3 tháng, bỗng có thai với dượng. Thế là từ đó hai mẹ con sống cảnh “chồng chung”.


Dantin - Đó là chuyện ở xã Trà Giác, huyện Bắc Trà My, tỉnh Quảng Nam. Bà Huỳnh Thị Ngọc hơn người tình Đinh Hồng Tịnh (chàng trai người Ca Dong) đến 15 tuổi. Con riêng của bà, chị Hồng sau khi về ở với mẹ và bố dượng được 3 tháng, bỗng có thai với dượng. Thế là từ đó hai mẹ con sống cảnh “chồng chung”.

Bạn đang xem: Top 14+ ba mẹ con chung một chồng mới nhất 2023

Căn nhà của gia đình bà Ngọc không hơn túp lều là mấy nhưng lại là chỗ nương thân của 7 con người lam lũ nghèo khó. Bà Ngọc ngồi trên chiếc chõng tre đặt ngoài chái, rót nước từ chiếc ấm nhôm bẹp rúm mời khách, quanh quẩn bên bà là 4 đứa nhỏ mặt mũi nhem nhuốc. Và câu chuyện buồn được bà kể chậm rãi…

Chồng mẹ cũng là chồng con

Hồi ấy là đầu năm 1990, bà Huỳnh Thị Ngọc một thân một mình lên Trà My buôn bán làm ăn. Ở giữa nơi rừng thiêng nước độc, lại thân cô, thế cô nên bà buồn tủi lắm! Lúc ấy có một chàng trai người Ca Dong hiền lành, chịu khó thường hay đến mua hàng của bà. Thấy bà Ngọc cô đơn, chàng trai mủi lòng. Sau nhiều lần qua lại mua bán, hai người kết thân với nhau. Thế rồi, không biết bà Ngọc có “ma lực” gì, mà chỉ sau một thời gian ngắn, Đinh Hồng Tịnh (chàng trai người Ca Dong) đã bỏ quên cô bạn gái sắp cưới để về sống chung với người hơn mình những 15 tuổi. Cũng chẳng cưới xin gì! Sáu năm sau, hai đứa con của họ lần lượt ra đời.

Cuối năm 1999, bà Ngọc về quê ở vùng biển Tam Thanh (nay thuộc xã Tam Thanh, TP Tam Kỳ) đón cô con gái riêng tên là Hồng vừa tròn16 tuổi lên Trà My để phụ mẹ và dượng buôn bán. Ở với mẹ và bố dượng được ba tháng thì Hồng có thai với… dượng. Bà Ngọc bàng hoàng, đau đớn rồi “nổi cơn tam bành”.Chửi bới con gái suốt ngày suốt đêm chưa hả, bà Ngọc thẳng tay đuổi Hồng đang” bụng mang dạ chửa ra khỏi nhà, bắt lên rẫy xa dựng chòi để ở. Thời gian sau một bé gái ra đời. Thế rồi, cũng chẳng biết anh chồng “hờ” thuyết phục thế nào mà bà Ngọc lại đồng ý cho con gái ôm con về ở chung với mình. Tưởng một lần lầm lỡ rồi thôi, ai ngờ chín tháng sau, Hồng lại có thai với… dượng.

Tương lai những đứa trẻ sẽ về đâu?

Phen này thì bà Ngọc làm dữ, chửi bới nhiếc móc con gái suốt ngày. Hồng tủi cực quá đành phải mang bụng chửa vượt mặt sang Trà Giáp nấu cơm thuê kiếm sống qua ngày. Đến ngày sắp sinh nở, Hồng quay về nhà. Trớ trêu thay, lúc đó, mẹ cô cũng sắp… sinh con.

Rồi những ngày tháng cả hai mẹ con bà Ngọc “ vượt cạn” là những ngày tháng người chồng phải chạy vạy khắp nơi, lo toan đủ thứ, tối tăm mặt mũi cùng lúc chăm cho 2 bà vợ ở cùng một nhà trong hoàn cảnh khốn khó không thể kể xiết.

Nheo nhóc, đắng lòng

 Ngồi nghe chuyện bà Ngọc kể, ngắm mấy đứa con (và cháu) của người đàn bà đã bước vào tuổi 55 đang cười đùa rất ngây thơ hồn nhiên như cây cỏ, tôi tự hỏi sau này khi đủ lớn, biết được sự thật “cười ra nước mắt” này, chúng sẽ nghĩ gì và sẽ đối xử với nhau ra sao?

Trong câu chuyện về nhà bà Ngọc, chị Thanh, một người ở cùng xóm với bà Ngọc, nói: “Lúc ấy biết chuyện, bà con cũng góp ý nhiều lắm, thôn rồi xã cũng có người gọi bả lên làm việc nhưng bả đâu có nghe, còn chửi chúng tôi không ra gì, rằng chuyện riêng của gia đình người ta, xía vô làm gì? Còn nói chuyện khuyên răn với con bé thì nó cũng không nghe, còn bảo rằng, ông ấy thương tôi hơn thương mẹ tôi! Vậy là hết nói nổi!”.

Bà Huỳnh Thị Ngọc.

Một người đàn ông khác, cũng là hàng xóm của bà Ngọc kể lại: “Mỗi lúc uống rượu với tui, thằng Tịnh nó sung sướng không ai bằng vì có bà lớn bà nhỏ, mà bà nhỏ thì thương hơn. Nhưng nó cũng than không có cái chi cho hai bà vợ ăn hết, ngày ngày nó làm quần quật trên nương trên rẫy để có tiền lo cho mấy đứa nhỏ. Thấy cũng tội”.

Khi thấy Hồng có thai đứa thứ ba với cha dượng, làng xóm nói quá nên Hồng về quê, phá thai rồi lại tiếp tục ở đây với mẹ và cha dượng. Nhưng cũng từ đó hai mẹ con cãi nhau suốt ngày. Khi đứa con thứ hai được hai tuổi, Hồng bỏ nhà ra đi bởi bà Ngọc bắt phải đi vì hai mẹ con không thể chung chồng, bỏ lại mấy đứa con cho bà Ngọc nuôi.

Ngôi nhà của bà Huỳnh Thị Ngọc.

Một thời gian sau Hồng cũng quay về thăm con, son phấn lòe loẹt, đổi giọng miền nam, rồi sau lần ấy đi biệt luôn, nghe đâu Hồng đã lấy chồng Sài Gòn. Bây giờ thì hai đứa con của Hồng sống chung với “cha và bà ngoại”. “Mấy đứa con của Hồng không kêu bà Ngọc là bà mà kêu là mẹ, vì bả bắt kêu như rứa, nhưng đối xử tàn tệ với tụi chúng lắm, đánh đập suốt ngày như kiểu mẹ ghẻ thù con chồng”, một người hàng xóm cho biết.

Chuyện nuôi những đứa trẻ ở đây gặp không ít khó khăn bởi bản thân địa phương là một xã nghèo, kinh tế của những người xung quanh cũng không khá khẩm hơn nên chỉ thi thoảng giúp đỡ bọn trẻ được ít gạo, ít sách vở, quần áo. Mấy đứa bé con Hồng rất muốn gặp mẹ nhưng bố không cho và cũng rất sợ mẹ Ngọc nên không dám nói.

Mấy đứa trẻ này cũng không thể đưa vào diện mồ côi để đưa đến các Trung tâm chức năng được, bởi lẽ theo quy định, phải có giấy chứng tử của cha hoặc mẹ, mới được tiếp nhận.

Hiện giờ, mấy đứa con của Hồng với bố dượng vẫn sống ở ngôi nhà đó, đã vào học cấp 2. Một cán bộ xã Trà Ngọc chia sẻ: “Gạo đã thành cơm rồi, mấy đứa nhỏ nay cũng đã hơn 10 tuổi, khơi lại nỗi đau thì tội nó, hơn nữa đây là vùng thiểu số với nhiều hủ tục, khó thay đổi lắm”. 

Các mẹ ơi, sáng nay em dạo trên mạng thì tình cờ đọc được câu chuyện 3 mẹ con phải ngậm đắng nuốt cay khi sống trong cảnh chung 1 chồng. Đọc xong là em điếng hồn luôn, thậm chí, đến giờ phút này mà em vẫn còn tức run người, không thể nào tưởng tượng được đây là sự thật 100% ngoài đời, lại diễn ra tại gần quê nội của em. Không vòng vo, em xin chia sẻ lại câu chuyện “rùng rợn” này và mong nhận được sự chia sẻ của các mẹ nhé!

Câu chuyện diễn ra tại huyện Bù Đăng, tỉnh Bình Phước và khiến người dân nơi đây bàng hoàng cũng như rì rầm bàn tán với thái độ căm phẫn trước sự việc xảy ra trong gia đình chị Lưu Thanh Ngọc (sinh năm 1965). Theo em tìm hiểu, chị Ngọc quê gốc ở tỉnh Long An nhưng theo gia đình lên Bình Phước lập nghiệp từ sau giải phóng. Đến năm 21 tuổi, chị kết hôn và vợ chồng về Sài Gòn sinh sống với nhau được 10 năm thì người chồng bỏ chị và 4 đứa con còn tuổi ăn tuổi học đi tìm hạnh phúc mới. Nén tủi hờn vào lòng, chị nuôi 4 con nhỏ trong khó khăn, khổ cực.


*

Chị cùng con chuyển về xã Đắc Nhau làm thuê kiếm sống. Chỉ mình chị cáng đáng nuôi 4 miệng ăn nên các con của chị chỉ được đến hết lớp 3 thì nghỉ ở nhà giúp mẹ. Căn nhà của 5 mẹ con được dựng tạm bợ trên mảnh đất người quen để che mưa che nắng. Hàng ngày mấy mẹ con đi làm thuê làm mướn kiếm tiền sống qua ngày.

Tháng 12.2004, trong một lần đi dọn rẫy thuê chị Ngọc gặp và quen Võ Minh Tiếng. Cả hai cùng đồng cảm, đem lòng yêu thương nhau nên Tiếng dọn về sống chung như vợ chồng với chị Ngọc và các con riêng của chị.

Gia đình đông người, không có đất sản xuất nên tháng 7.2007, Tiếng bàn với chị Ngọc dẫn các con riêng vào trong xã Đắc Liên nhổ mì thuê. Rẫy cách nhà xa, đường rừng khó đi cộng với vụ thu hoạch kéo dài nên phải dựng chòi ở. Tiếng yêu cầu hai người con trai lớn đi về nhà tiếp tế lương thực, thực phẩm còn Nguyễn Thị Loan (SN 1990) và em Nguyễn Thị Hồng (1993) ở lại phụ giúp “ba” nấu ăn, giặt giũ.

Lúc này Loan đã bước sang tuổi 17 nên ngày càng phổng phao xinh đẹp, nhìn con gái riêng của người tình, gã cha dượng nảy sinh ý định làm chuyện đồi bại. Lợi dụng đêm khuya hay những lúc vắng vẻ gã cha dượng sàm sỡ nhưng bị Loan cự tuyệt.

Thấy vậy, Tiếng buông lời đe dọa. Do trước đó từng bị cha dượng đánh nhiều lần và chỉ có 3 người giữa rừng vắng, em gái không biết chuyện nên Loan sợ không dám chống trả và bị gã “yêu râu xanh” làm nhục.

“Ông ấy sờ soạng lên người, em sợ run người hỏi lại “Ba làm gì con thế?”. Ông ấy nhìn em và nói “có làm gì đâu, mình có phải cha con ruột đâu”. Sau đó ông ấy dọa nếu không cho “quan hệ” sẽ đánh đập, hành hạ mẹ và bỏ đói em” - Loan nuốt nước mắt kể lại.


*

Ngôi nhà của mẹ con chị Ngọc sống chung cùng Tiếng.


Sau lần đó, cứ mỗi lúc vắng người gã cha dượng lại giở trò đồi bại với Loan. “Em sợ lắm, ở chung chòi, chỉ có một cái giường nên cứ đêm đến là ông ấy đòi “quan hệ”. Muốn chạy về nhưng em chẳng biết đường nào mà đi”. Vì sợ gã sẽ thực hiện những lời đe dọa trước đó nên cô bé chỉ biết im lặng chịu đựng, không hé nửa lời với người thân.

Tháng 10.2008, Tiếng lại đưa 4 con riêng của vợ lên rẫy làm thuê. Lần này hắn giữ Nguyễn Thị Hồng ở lại, còn những người khác đi về.”Tối đến ông ấy ẵm em lên giường, thấy em gào khóc, kêu cứu, ông ấy còn cười hả hê bảo cứ khóc thoải mái không ai cứu đâu. Sau khi làm “chuyện ấy” với em xong ông ấy đe dọa nếu nói cho ai biết sẽ đập chết” -Hồng nói.

Hai chị em Loan và Hồng thay nhau bị gã cha dượng hãm h.i.ế.p mà không hề bị tố giác. Cho đến khi cái thai trong bụng Loan càng ngày càng lớn thì mọi chuyện mới vỡ lỡ. “Lúc phát hiện mình mang thai, em đem chuyện kể lại cho mẹ biết nhưng hai mẹ con không dám báo công an. Chỉ cần hé nửa lời sẽ bị ông ấy đánh đập và đuổi ra khỏi nhà. Thấy em mang thai, ông ấy chửi em nhiều lắm, vu cho em đi ngủ với thằng nào. Ông ấy cũng hay đánh em, có lúc túm tóc đập đầu vào cột nhà, dẫm chân lên bụng để làm hư thai. Ai ngăn cản là ông đánh người đó” - Loan kể lại.


*

Sợ chuyện bị bại lộ gã đuổi hai người con trai lớn về Đồng Tháp cấm không cho mọi liên lạc. Lúc này gã dẫn Hồng xuống làm thuê ở Phú Giáo (Bình Dương).

“Ông làm ở dưới đó đêm nào ông ấy làm “chuyện ấy” với em. Nhiều người ở đấy còn thắc mắc con gái lớn rồi sao ngủ chung giường với cha? Thấy nhiều người nói và ông ấy không có giấy tờ tùy thân nên đưa em về Bình Phước”, Hồng cho biết.

Trở về Bình Phước, gã uống rượu suốt ngày đến khi say xỉn thì đánh đập vợ con.

“Ông ấy đuổi mấy mẹ con tôi ra khỏi nhà. Ngày biết con Hồng có thai, ông đánh bất tỉnh nhưng chẳng ai dám hé nửa lời”,chị Ngọc cay đắng kể lại. Tháng 1.2010 người chị sinh một bé gái, tháng 8.2011 cô em cũng sinh một bé gái nhưng hắn thờ ơ chẳng bao giờ để ý và không nhận con.

Chứng kiến tội ác của gã cha dượng mất nhân tính mà những người trong gia đình không dám lên tiếng nên người dân trong vùng quá bức xúc đã tố cáo vụ việc đến Công an huyện Bù Đăng. Cơ quan cảnh sát điều tra đã mời hai chị em Loan và Hồng lên lấy lời khai và quyết định bắt khẩn cấp gã cha dượng đồi bại.

Trước những bằng chứng không thể chối cãi gã cha đã khai nhận tất cả hành vi của mình. Giám định ADN trên mẫu tóc cho thấy hai đứa trẻ cũng là con của Tiếng.

Với những tội đã gây ra ngày 25.1.2013, VKSND tỉnh Bình Phước đã hoàn tất cáo trạng gửi sang TAND đồng cấp. Tháng 8.2013, TAND tỉnh Bình Phước đã mở phiên tòa xét xử và tuyên phạt Võ Minh Tiếng 18 năm tù về hành động mất nhân tính của gã.

Hung thủ đã phải trả giá cho hành vi đồi bại của mình, nhưng hệ lụy phía sau vụ án vẫn còn nhức nhối. Người dân chê trách gia đình nạn nhân đã im lặng không dám tố cáo tội ác tày trời của hung thủ, để gã thản nhiên cưỡng ép hãm hại hai cô con gái suốt 4 năm đằng đẵng.

Sau khi hung thủ Tiếng chịu hình phạt với những tội đã gây ra thì mẹ con chị Ngọc cũng phải chuyển nơi ở mới để tránh lời thị phi của dư luận.


*

Nói thật là cõi lòng em tan nát khi đọc câu chuyện này bởi mọi chi tiết cứ sắc cạnh, rõ nét mồn một và trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng trong em. Nỗi đau quá lớn, không gì che lấp nổi mà mẹ con chị Ngọc phải chịu đựng dường như là cơn ác mộng kinh hoàng nhất trong cuộc đời của họ. Không thể trốn tránh, giờ đây, 3 mẹ con phải đối diện với hậu quả mà người cha dượng mất nhân tính đã để lại. Và có thể, đến cuối đời họ cũng không thể nào xóa nhòa được vết nhơ này trong tâm hồn của mình.

Xem thêm: Mua bán thanh lý bàn bóng bàn cũ giá rẻ, mua bán thanh lý bàn bóng bàn cũ

Nhưng lắng lòng lại, em chợt nghĩ đây cũng như là hồi chuông cảnh tỉnh đến chị em nhà mình đấy! Hôn nhân không chỉ là chuyện giữa 2 vợ chồng mà nó còn ảnh hưởng rất quan trọng đến con cái. Em thấy chuyện “con dại cái mang” là xưa rồi bởi ngày nay có nhiều chuyện cha mẹ lỡ lầm nên tác động tiêu cực đến con cái, khiến những tâm hồn thơ trẻ phải chịu tổn thương. Em chỉ ước ao, nếu chị Ngọc nhạy cảm hơn, quan tâm hơn đến 2 con gái đang tuổi mới lớn thì câu chuyện đau lòng này đã không diễn ra theo chiều hướng tiêu cực phải không các mẹ, tiếc là...